Message from Archbishop Hebda: Moving Forward Together

From Archbishop Bernard Hebda

View the message in Spanish and Vietnamese.

At this year’s Vigil of Pentecost, I will be formally announcing that our archdiocese will be embarking on a synod, our first since 1939. A synod is a formal representative assembly designed to help a bishop in his shepherding of the local Church. It is my hope that the process outlined in these pages, involving every parish in our archdiocese, will help us over the next two years to draw on the gifts that have bestowed in such abundance on the faithful of this archdiocese to discern and establish clear pastoral priorities in a way that will both promote greater unity and lead us to a more vigorous proclamation of Jesus’ good news.

When St. John Paul II promulgated the new Code of Canon Law in 1983, he recognized that the laws of the Church needed to take into consideration the “new way of thinking” that had emerged from the Second Vatican Council. In particular, he identified a need for new canonical structures to reflect the conciliar teaching that presented the Church as the “People of God” and as a “communion,” as well as the doctrine by which “all members of the People of God share, in a manner proper to each of them, in the threefold priestly, prophetic and kingly office of Christ.”

One of the structures that took on a new prominence in that purposeful revision of the Code was the diocesan synod, a traditional structure for consultation and governance in the Church. The notion of the Synod was broadened and reconfigured precisely to serve as a tool for the bishop to engage the People of God (laity, clergy, consecrated men and women, and bishops all walking together) in exercising the responsibility that flows from our common baptism, always in the hope of strengthening the communion that is the Church. Since the reboot of this ancient structure, diocesan synods have consistently served as important instruments in effecting conciliar renewal within the local Church.

In the time that I have served in this archdiocese, I have come to believe that our local Church is particularly ripe for a synod. After the listening sessions that were held in 2015 when I was still serving as the temporary administrator, I drew up suggestions for the next archbishop, never thinking it would be me. At the top of that list was the convoking of an archdiocesan synod. We are blessed here with a particularly well-educated and articulate laity with a strong tradition of service to the Church, who along with their clergy and consecrated brothers and sisters, want to be involved in shaping her future, seeing that appropriately as both their right and their responsibility.

After the pastoral pause necessitated by the bankruptcy and related issues, I have sensed that many of you seem to be ready to roll up your sleeves to address some of the pastoral needs that had been placed on the back burner. The enthusiasm surrounding the new Lay Advisory Board would seem to confirm that. Without losing sight of either the critical importance of our Catholic schools or the urgency of creating safe environments and engaging in outreach to those who have in any way been harmed by the Church, we now need to be deliberate in moving forward on other fronts.

It is in that context that I have been hearing Pope Francis’ repeated articulation of the need for us to be a “listening Church.” While stressing that “discernment is a gift of the Spirit to the Church, to which she responds with listening,” he has concretely modeled for us how a more intentional “listening” might work in discerning and establishing pastoral priorities. In the six years of his pontificate, he has held three synods, plus the recent global summit, and at each of them he has opened wide the process of consultation and encouraged even difficult discussion.

The Holy Father has emphasized that he is not talking about listening that is merely “pro forma,” but rather a sincere and respectful “mutual listening” in which everyone has something to learn. Moreover, it is not just listening to one another but to the Holy Spirit, the “Spirit of truth” (Jn 14:17), to know what the Spirit “is saying to the Churches” (Rev 2:7).

The pre-synod process that we will be using over the next year has been designed to help us as a local Church to listen to each other and to the Holy Spirit. It reflects not only the excellent organizational work of the executive team headed by Bishop Andrew Cozzens, Therese Coons and Father Joseph Bambenek, but also the insights of a prayer team who have been meeting for the last seven months and supporting this effort in their daily prayer. They have wisely made sure that the 31 regional or focused listening opportunities that will shape our future discussion and deliberations will all be grounded in prayer and in God’s Word. As Pope Francis has noted: “Only in the silence of prayer can one learn the voice of God, perceive the traces of his language [and] have access to his truth.”

I am hoping, brothers and sisters, that you will be active participants in this process. Please keep your eye on your parish bulletin, The Catholic Spirit and a new Synod webpage to see how and when you can become involved. The synod will bear fruit only if you, God’s people, are willing to share what is on your heart and what is in your prayer. In the meantime, I would be particularly grateful for your prayers this Pentecost for me and for all those who will be involved in this critical undertaking. Come, Holy Spirit, fill the hearts of your faithful. Enkindle in us the fire of your love.


View the Message from Archbishop Hebda in Spanish below.

En la Próxima Vigilia de Pentecostés del presente año, anunciaré oficialmente el inicio del sínodo por parte de nuestra Arquidiócesis, la primera desde 1939. Un sínodo es una asamblea representativa formal, diseñada para ayudar a un obispo en su pastoreo de la iglesia local. Espero que el proceso descrito en estas páginas, que involucra a todas las parroquias de nuestra Arquidiócesis, nos ayude en los próximos dos años a aprovechar los dones que han sido otorgados en gran abundancia a los feligreses de esta Arquidiócesis para discernir y establecer prioridades pastorales claras, de manera que se promueva una mayor unidad y nos lleve a un anuncio más vigoroso de las buenas nuevas de Jesús.

Cuando San Juan Pablo II promulgó el nuevo Código de Derecho Canónico en 1983, reconoció que las leyes de la Iglesia necesitaban tomar en cuenta la “nueva forma de pensar” que había surgido del Concilio Vaticano II. En particular, él identificó la necesidad de nuevas estructuras canónicas para poder reflejar la enseñanza conciliar que presentaba a la Iglesia como el “Pueblo de Dios” y como una “Comunión” así como la doctrina por la cual “todos los miembros del Pueblo de Dios comparten, de una manera apropiada para cada uno de ellos, en el triple oficio sacerdotal, profético y real de Cristo.”

Una de las estructuras que adquirió un nuevo realce en esa revisión intencional del Código fue el sínodo diocesano, una estructura tradicional de consulta y gobierno en la Iglesia. La noción del sínodo se amplió y reconfiguró precisamente para servir como una herramienta para el obispo en la que se compromete con el Pueblo de Dios (que son los laicos, clérigos, hombres y mujeres consagradas y obispos, todos caminando juntos) ejercitando la responsabilidad que fluye de nuestro bautismo común, siempre con la esperanza de fortalecer la comunión que es la iglesia. Desde el reinicio de esta estructura antigua, los sínodos diocesanos han servido consistentemente como instrumentos importantes para efectuar la renovación conciliar dentro de la Iglesia local.

Por el tiempo que llevo sirviendo en esta Arquidiócesis, puedo decir que creo en que nuestra iglesia local está suficientemente madura para implementar un sínodo. Después de las sesiones para escuchar al pueblo llevadas a cabo en el 2015, cuando aún estaba sirviendo como administrador temporal, elaboré sugerencias para el próximo Arzobispo, sin pensar siquiera que sería yo. Mi lista la encabezaba la convocatoria de un sínodo. Nosotros aquí estamos bendecidos con un laicado muy profesional y preparado con una tradición muy fuerte de servicio a la Iglesia, que, en conjunto con el clero, hermanas y hermanos consagrados, quieren ser parte en la configuración de su futuro, viéndolo apropiadamente como su derecho y su responsabilidad.

Luego de la pausa pastoral necesaria con la bancarrota y los problemas relacionados a ella, siento que muchos de ustedes parecen estar listos para poner manos a la obra en las necesidades pastorales que se habían colocado en un segundo plano. El entusiasmo que rodea al nuevo Consejo Asesor de Laicos, parece confirmarlo. Sin perder de vista la importancia extrema de nuestras escuelas católicas o la urgencia de crear un ambiente seguro e involucrarse en actividades que alcancen a todos aquellos que de alguna manera han sido perjudicados por la Iglesia, ahora necesitamos enfocarnos intencionalmente en avanzar en otros frentes.

Es en ese contexto que he estado escuchando al Papa Francisco, en sus repetidos mensajes, de nuestra necesidad de ser “una Iglesia que escucha.” Y al mismo tiempo que remarco que “el discernimiento es un don del Espíritu a la Iglesia, al cual ella responde escuchando,” él nos ha dado concretamente el modelo a seguir de como “el escuchar” intencionalmente, puede ayudarnos a discernir y establecer prioridades pastorales. En los seis años de su pontificado, ha realizado tres sínodos, además de la reciente Cumbre Mundial, y en cada uno de ellos ha abierto un amplio proceso de consulta y ha animado las discusiones difíciles.

El santo Padre ha enfatizado que no se refiere a solo escuchar “de forma literal” sino más bien una acción respetuosa y sincera pero sobre todo “mutua” en la cual todos tienen algo que aprender. Además, no es solo escucharse unos con otros, sino también escuchar al Espíritu Santo, el “Espíritu de Verdad” (Juan 14;17), y así saber lo que el Espíritu “está diciendo a su Iglesia” (Ap. 2:7).

El proceso previo al sínodo, que usaremos el próximo año, ha sido diseñado para ayudarnos, como Iglesia local, a escucharnos unos a otros y al Espíritu Santo. Este proceso no solo refleja el excelente trabajo organizacional del equipo ejecutivo encabezado por el obispo Andrew Cozzens, Therese Coons y Padre Joseph Banbenek, sino también las percepciones del equipo de oración que se ha reunido por los últimos siete meses además de apoyar este esfuerzo con su oración diaria. Ellos se aseguraron de que las 31 reuniones regionales programadas, enfocadas en las oportunidades de escuchar que marcarán nuestras futuras discusiones, estén asentadas en la oración y en la palabra de Dios. Como nos dice el Papa Francisco, “Solamente en el silencio de la oración se puede conocer la voz de Dios, percibir su lenguaje y tener acceso a su verdad.”

Hermanas y hermanos, espero que ustedes participen activamente en este proceso. Por favor manténganse informados en el boletín de su parroquia, el Espíritu Católico y el nuevo sitio en línea del sínodo archspm.org/synod, para ver cuándo y cómo ustedes pueden involucrarse en el proceso. El sínodo va a dar frutos, no solamente si ustedes, el pueblo de Dios, están dispuestos a compartir lo que está en sus corazones y en su oración. Por el momento, estaré muy agradecido por sus oraciones durante Pentecostés por mí y por todos los que participarán en esta crítica tarea. Ven Espíritu Santo, llena los corazones de tus fieles y enciende en ellos el fuego de tu amor.


View the Message from Archbishop Hebda in Vietnamese below.

Đồng hành bước tới.

Lễ Vọng Chúa Thánh Thần năm nay, tôi sẽ trân trọng thông báo Tổng Giáo Phận của chúng ta sẽ bắt đầu bắt tay vào việc tổ chức Hội Nghị Tôn Giáo lần đầu tiên từ năm 1939. Hội nghị tôn giáo là một hình thức biểu hiện hợp đoàn, được dựng lên để giúp Đức Cha trong việc dẫn dắt đoàn chiên trong Giáo Hội địa phương. Niềm hy vọng của tôi là những tiến trình được nêu lên trong những trang dưới đây, liên quan đến mọi giáo xứ trong TGP, sẽ giúp chúng ta trong hai năm tới thu hút được nhiều nhân tài đã được Chúa ban trong một tổng giáo phận với đức tin mạnh mẽ này, và để nhận thức rõ ràng và thiết lập chủ yếu việc mục vụ trong phương thức đẩy mạnh sự đoàn kết và dẫn đưa chúng ta tuyên xưng Tin Mừng của Chúa Giêsu một cách mạnh mẽ hơn.

Khi Đức Cha St. John đệ nhị ban hành điều luật mới năm 1983, Ngài nhận định rằng đạo luật giáo hội cần phải được “suy nghĩ theo cách mới” để có thể hòa hợp với Hội đồng Đệ Nhị Tòa Thánh. Trong chi tiết, Ngài nhận định sự cần thiết của việc cải tổ điều luật để phản ảnh sự hòa giải, xoa dịu, đây chính là sự tượng trưng cho giáo hội là “Cộng đồng Dân Chúa” và là “sự hiệp nhất”, cũng như giáo lý đã được dạy “tất cả thành viên cộng đồng Dân Chúa đều dự phần, trong thái độ thích đáng theo mỗi cá nhân, nhưng gấp ba lần trong chức thánh, tiên tri và đế vương của Chúa Giêsu”

Một trong những kết cấu được nổi bật khi bộ luật được tu chỉnh là Hội Nghị Tôn Giáo Giáo Khu, một cấu trúc truyền thống  có mục đích tham khảo ý kiến và việc quản trị trong giáo hội.  Ý niệm (quan điểm) của Hội Nghị Tôn Giáo đã được mở rộng và tái thành hình, đặc biệt dùng như công cụ để Đức Cha cam kết với Con Chiên của Chúa trong việc thực hành trách nhiệm chung phát sinh ra từ bí tích rửa tội và luôn hy vọng có thể củng cố sự hợp nhất của Giáo Hội. Từ khi nền tảng cổ truyền được bắt đầu trở lại, Hội nghị tôn giáo giáo khu đã trở thành công cụ rất quan trọng trong những việc liên quan đến sự hòa giải và tái sinh của giáo hội địa phương.

Trong thời gian tôi phục vụ trong Tổng Giáo Phận này, tôi tin rằng giáo hội địa phương này đã đến lúc đặc biệt cần có Hội Nghị Tôn Giáo. Sau những buổi lắng nghe đã được tổ chức trong năm 2015 khi tôi vẫn còn là Đức Cha tạm thời, tôi đã nêu lên đề nghị cho vị TGM tới, không bao giờ dám nghĩ sẽ là tôi. Điều đầu tiên trong bản lịch trình là triệu tập Hội Nghị tôn giáo Tổng Giáo Phận. Nơi đây chúng ta được chúc phúc đặc biệt với những người được hấp thụ nền giáo dục tốt, những người có tinh thần phục vụ giáo hội mạnh mẽ, những người đồng hành với các linh mục, tu sĩ nam nữ, muốn được tham gia trong việc  định hình cho tương lai,  những người nhận thức được quyền lợi và trách nhiệm thích hợp của họ.

Sau việc bắt buộc phải tạm ngưng mục vụ bởi việc khai phá sản và những vấn đề liên quan , tôi đã nhận thấy rất nhiều người trong quí vị đã sẵn sàng nêu lên những điều cần thiết cho những mục vụ của các linh mục, vấn đề đã bị bỏ quên từ lúc trước. Sự hăng say của những vị trong Hội đồng Giáo Dân Cố Vấn đã xác định điều này. Ngoài tầm quan trọng và sự cần thiết  khẩn cấp tạo nên chương trình bảo vệ môi trường nơi học đường, chúng ta còn cần phải  tiếp cận cách tế nhị đến  những người đã bị tổn thương bởi các linh mục trong giáo hội,  hiện tại chúng cần phải  cân nhắc thận trọng cho những bước tiến về phía trước.

Trong phạm vi vấn đề này, tôi đã nghe Đức Thánh Cha Phanxico lập lại nhiều lần sự cần thiết cho chúng ta trở thành “giáo hội lắng nghe.” Trong khi nhấn mạnh “nhận thức là món quà của Chúa Thánh Thần ban cho giáo hội, để giáo hội có thể trả lời bằng việc lắng nghe”, Ngài đã làm gương cụ thể cho chúng ta thấy khi chúng ta thật tình “lắng nghe” sẽ giúp trong việc nhận thức và củng cố việc mục vụ lên hàng đầu. Trong 6 năm với chức vị Đức Thánh Cha, Ngài đã tổ chức ba Hội nghị tôn giáo, cộng thêm hội nghi toàn cầu cấp cao mới đây, và mỗi hội nghị Ngài đã mở rộng và khuyến khích tiến trình việc tham khảo ý kiến dù trong những buổi bàn thảo khó khăn.

Đức Thánh Cha đã nhấn mạnh rằng lắng nghe không phải chỉ làm cho có lệ, nhưng phải là sự  lắng nghe chân thành và tôn trọng lẫn nhau. Thêm nữa, đây không phải chỉ là sự lắng nghe giữa người với người nhưng là lắng nghe Chúa Thánh Thần, “thần linh của sự thật” (Jn. 14:17), để biết Thần Linh Chúa Thánh Thân nói gì với Hội Thánh” (Rev. 2:7).

Tiến trình sơ khởi của Hội Nghị Tôn Giáo sẽ được chúng ta thực hành trong năm tới đã được thiết kế để giúp chúng ta là giáo hội địa phương biết lắng nghe giữa chúng ta và lắng nghe Thần Linh Chúa Thánh Thần. Đây là sự phản ảnh tuyệt vời không những về cơ cấu  tổ chức hội nghị dưới sự dẫn dắt của Giám Mục Andrew Cozzens, Therese Coons và Cha Joseph Bambenek, nhưng cũng do sự sáng suốt của đội cầu nguyện, những vị đã họp mặt trong suốt 7 tháng qua và hỗ trợ cho chương trình này qua lời cầu nguyện. Như lời nhắn của ĐTC Phanxico: “Chỉ  trong sự cầu nguyện thinh lặng, con người mới có thể nghe được tiếng Chúa, cảm nhận được dấu chỉ của tư tưởng Ngài và đến gần với Chân Lý của Ngài.”

Tôi hy vọng, Anh Chị em sẽ tham gia tích cực trong tiến trình này. Xin Quí Vị theo dõi bản tin giáo xứ, báo Catholic Spirit và trang mạng mới về Hội Nghị Tôn giáo: ARCHSPM.ORG/SYNOD, để biết làm thế nào và khi nào Anh Chị Em có thể tham gia. Hội Nghị Tôn Giáo chỉ có thể nảy sinh hoa quả khi Quí Vị, Dân Chúa, sẵn sàng chia sẻ những gì trong trái tim và những cầu xin của quí vị. Giờ đây, nhân lễ Chúa Thánh Thần, tôi vô cùng cảm ơn lời cầu nguyện của Quí Vị dành cho tôi và cho tất cả những ai sẽ tham gia trong chương trình quan trọng này. Thánh Thần, khấn xin ngự đến, lấp đầy trái tim của dân Ngài. Xin nhóm lên trong chúng con ngọn lửa Tình Yêu của Ngài.

Đức TGM Bernard Hebda